Nhà tài trợ
Phần mềm hỗ trợ dịch
Thống kê
Thế giới hài :
Hôm nay:
Chùm bài sự kiện:
"Bốn mươi năm nói láo - Vũ Bằng"

Phần V.4 : TRƯỚC KHI NGỪNG BÚT ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Báo là gì? Qua trên ba trăm trang sách trên đây, tôi mong rằng các bạn đọc đến đoạn này đã thấy báo là gì và người viết báo là loại người gì.
   

Phần V.3 : NHỮNG NGƯỜI XÂY DỰNG BÁO CHÍ NGÀY MAI ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Riêng về những thanh niên làm việc cho ngành báo chí hiện nay, tôi nói không úp mở: tôi tin họ sẽ thúc đẩy báo chí tiến bộ rất nhiều, họ sẽ thắng mọi thử thách và họ sẽ làm cho báo chí xứng đáng là quyền thứ tư. Về vấn đề này, dư luận thường khi vẫn thường chia ra làm hai phe: một, tán thành ý kiến trên đây và một, phản đối.
   

Phần V.2 : MỘT VẠN RƯỞI NGÀY ĐÀNG, KHÔNG ĐƯỢC MỘT SÀNG KHÔN NÀO HẾT ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Phải rồi, trên mặt trận văn hóa, biết bao nhiêu người đã hy sinh, cũng như các chiến sĩ vô danh đã hy sinh xương máu cho đất nước mà không ai biết. Có cần gì phải đóng một miếng cây ghi tên người đó lên trên phần mộ? Có cần gì phải lập đài kỷ niệm như những chiến sĩ vô danh chết ở sa trường ? Có cần gì phải đọc điếu văn và kết thúc bằng một câu: “Xin cầu cho đất nhẹ nhàng và tổ quốc ghi ơn đời đời”? Sáo lắm! Nghe không muốn vô! Điếc con ráy lắm!.
   

Phần V.1 : QUYỀN THỨ TƯ: QUYỀN RƠM VẠ ĐÁ ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Báo thường chạy trong khi nước có biến cố, nhưng chính vào những lúc có nhiều biến cố thì báo lại rụng xuống như sung. Hôm nay, hai tờ bị đóng cửa vì “tiết lộ những tin tức lợi cho địch”, mai lại ba tờ khác bị đóng cửa “cho đến khi có lệnh mới” vì đã “đăng tải những tin tức lợi cho đối phương”, có những lúc người làm báo ở đây cảm thấy mình cưỡi lên lưng cọp: cứ ngồi lì thì không biết rồi cọp tha mình đến đâu, mà nhảy xuống thì bị cọp ăn tươi nuốt sống. Thậm chí có khi đăng một thông tư chính thức mà cũng bị đóng cửa như thường - mà bị đóng cửa không biết kêu vào đâu, không biết than thở, oán trách.
   

Phần IV.6 :“THẾ GIỚI” VÀ “CÔNG CHÚNG” ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Lúc nhà xuất bản “Thế Giới” ra tờ “Chăm Học”, tôi viết nhiều loại sách khác nhau cho Hợi, vui cười có, giáo dục có, y học có, văn hóa có. Thấy một mình Hợi vật lộn với tờ “Chăm Học” không bao giờ phàn nàn mệt nhọc, tôi giúp anh phần đọc các bài vở gửi về, chọn lựa và đặt thứ tự lúc làm “mi”.
   

Phần IV.5 :SAU KHI ÔNG NGÔ ĐÌNH DIỆM THOÁT CHẾT LẦN THỨ NHẤT ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Sài Gòn, sau ngày đảo chánh hụt 1-11-60, lần lần trở lại bộ mặt bình thường. Những báo đăng những tin bất lợi cho ông Ngô Đình Diệm trong cuộc đảo chánh lo sốt vó. Lúc ấy, những người có công với các ông Diệm và Nhu giả thử muốn phá nhà báo nào, cho ký giả nào đi mò tôm cũng cứ được đi, nhưng họ đã khôn khéo không nghĩ tới việc đối phó mà chỉ lo củng cố địa vị cho ông Diệm. Nhất cử, nhất động lúc ấy rất là thận trọng.
   

Phần IV.4 : TỪ “HÒA BÌNH” ĐẾN “DÂN CHÚNG” ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Thực ra, ngay lúc còn ở Bắc, dưới chánh phủ Trần Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm, tôi đã cộng tác với mấy tờ báo trong Nam như “Phục Hưng” của Hiền Sĩ, “Mới” của Phạm Văn Tươi, “Sài Gòn Mới" của bà Bút Trà, nhưng chỉ cộng tác một cách xa xôi, chớ thực tình không biết rõ độc giả trong Nam thích gì, ưa đọc gì và muốn ”giựt gân" theo kiểu nào.
   

Phần IV.3 : TRÊN ĐƯỜNG VÀO NAM: LỬA SỐNG ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Tám tháng ở Hải Phòng có thể coi như tám tháng ngồi chơi xơi nước: thỉnh thoảng nhận được một tin nhà; bất thình lình một hôm lại tiếp một anh cán bộ cầm một thư của những anh em thân thiết về Hà Nội không thấy tôi, cho người xuống bảo đừng đi nữa. Có anh giận quá, dùng những lời lẽ không nhẹ nhàng, nhưng hầu hết đều tỏ ra chí tình, như Phùng Bảo Thạch: “Cách mặt bao nhiêu lâu, có bao nhiêu chuyện muốn nói mà lại kiếm anh thì đã đi rồi. Sầu không tả được. Bao giờ chúng ta mới lại gặp nhau? - Bạn anh”.
   

Phần IV.2 : “CÔNG LUẬN”, “VIỆT NAM” VÀ “COURRIER DU VIỆT NAM” ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
Cứ mỗi lần hợp tác với ông Vũ Đình Long một mặt, tôi lại hợp tác với Nguyễn Doãn Vượng mặt khác: chẳng hiểu đó là một cái duyên hay chỉ là một sự tình cờ?
   

Phần IV.1 : “LIÊN HIỆP” ĐẾN “TREE”, QUA “TIẾNG DÂN” ( 40 năm nói láo )

[02/10/2007 - Vui Bốn Mùa]
..Là vì thời thế bất trắc lắm. Theo thông cáo quân sự thì ngày nào ta cũng thắng mà địch cũng thua, nhưng không hiểu thực tế trớ trêu ra sao, dân tình mỗi ngày một chán nản, một măït vì rối ren ở trong nước nhiều quá, mà mặt khác thì kinh tế lại bắt đầu suy sụp dữ. Bao nhiêu tướng tài của Pháp hoặc thua, hoặc chết, không ít; chính phủ Pháp bèn quyết định đưa tướng De Lattre sang diệt Cộng. Tướng này vừa đến, thiên hạ thì thầm không biết bao nhiêu chuyện hư hư thực thực: đánh tốt, nhưng hách lắm; nước không nóng không dùng; các sĩ quan cận vệ không đứng thẳng như cây cột xi măng để chào, cho về ngay một nước.
   

1 2 3
Tham khảo thêm sự kiện
  • Thơ Bút Tre
  • Chùm truyện cực ngắn trào phúng của Mrozek Slawomir
  • Tuyển tập thơ Nguyễn Khuyến
  • Tuyển tập truyện Trạng Lợn
  • Tuyển tập thơ Tú Mỡ

  • Những bài viết mới
    Tuyển quân
    Ai phát minh ra bóng đá
    Cách buồm đỏ thắm
    Ông này thọ gớm
    Chùm thơ Bút Tre

      Trang chính  | Diễn đàn  | Từ điển  | Galery  | Nghe nhạc  | Download  | Liên hệ

    Bản quyền thuộc về công ty Dịch Vụ Truyền Thông và Dịch Thuật ST & T.